Lớp vỏ bọc sáng bóng che giấu vết nứt kỹ thuật. Thị trường đang nhìn vào một con số: tỷ lệ vỡ nợ doanh nghiệp Mỹ tháng 7, theo báo cáo của Fitch Ratings, vẫn 'đi ngang'. Một tín hiệu của sự ổn định? Hay là một lớp sơn mới trên một bức tường đang mục ruỗng từ bên trong? Với 19 năm quan sát thị trường, tôi đã học được rằng những con số 'phẳng lặng' nhất thường là nơi ẩn náu của những rủi ro lớn nhất. Hãy bỏ qua lớp sơn bóng, tôi sẽ chỉ cho bạn thấy những vết nứt kỹ thuật đang lan rộng bên dưới.
Báo cáo của Fitch, được Crypto Briefing chuyển tải, nói về sự ổn định. Nhưng tôi, với tư cách một nhà điều tra độc lập, thấy một câu chuyện khác. Câu chuyện về sự phân tách nguy hiểm giữa thị trường công khai và thị trường tín dụng tư nhân. Đây không phải là một bài bình luận. Đây là một cuộc giải phẫu.
Hook: Một con số bị bỏ qua.
Con số 'tỷ lệ vỡ nợ đi ngang' của Fitch có một điểm mù chết người: nó chủ yếu dựa trên các trái phiếu doanh nghiệp giao dịch công khai (high-yield bonds). Trong khi đó, một thị trường khổng lồ, ít ánh sáng hơn, đang âm thầm phát triển và đang phát ra tín hiệu đỏ: thị trường tín dụng tư nhân (private credit). Các khoản vay từ các quỹ tín dụng tư nhân, các khoản cho vay trực tiếp từ ngân hàng đến các doanh nghiệp vừa và nhỏ (SMEs) - tất cả đều nằm ngoài tầm ngắm của các chỉ số vỡ nợ truyền thống. Và chính tại đây, 'vết nứt' đang bắt đầu.
Context: Chu kỳ thổi phồng và sự im lặng của dữ liệu.
Trong suốt thời kỳ lãi suất thấp kỷ lục (2010-2021), thị trường tín dụng tư nhân đã bùng nổ. Các quỹ đầu tư tìm kiếm lợi suất cao hơn đã đổ xô vào các khoản vay cho các công ty không đủ điều kiện vay vốn ngân hàng hoặc phát hành trái phiếu công khai. Đây là một 'chu kỳ thổi phồng' điển hình: thanh khoản dồi dào đã che đậy rủi ro. Các điều khoản cho vay trở nên lỏng lẻo, đòn bẩy tăng cao, và các doanh nghiệp 'zombie' - những công ty chỉ tồn tại nhờ tái cấp vốn - được nuôi dưỡng.
Bây giờ, khi Fed bắt đầu chu kỳ giảm lãi suất vào năm 2024, nhiều người cho rằng áp lực sẽ giảm bớt. Nhưng sự thật phức tạp hơn. Lãi suất giảm không có nghĩa là tiền lại rẻ như trước. Các khoản vay tư nhân thường có lãi suất thả nổi (floating rate), gắn với SOFR (Secured Overnight Financing Rate) cộng với một biên độ. Mặc dù lãi suất cơ bản giảm, nhưng biên độ rủi ro (credit spread) mà các quỹ tín dụng tư nhân yêu cầu vẫn ở mức cao, thậm chí còn tăng lên do lo ngại về suy thoái. Chi phí vốn thực tế cho các doanh nghiệp này vẫn rất cao.
Core: Tháo gỡ có hệ thống - Phân tích ba lớp rủi ro.
Để hiểu tại sao 'vết nứt' này lại nguy hiểm, chúng ta cần mổ xẻ ba lớp vấn đề:
1. Lớp thứ nhất: Sự đứt gãy trong chính sách tiền tệ. Fed giảm lãi suất. Đáng lẽ, tín dụng phải nới lỏng. Nhưng thị trường tín dụng tư nhân, hoạt động như một 'hệ thống ngân hàng bóng tối', không chịu sự điều tiết trực tiếp của các công cụ chính sách tiền tệ truyền thống. Các quỹ tín dụng tư nhân không bị ràng buộc bởi yêu cầu dự trữ bắt buộc hay tỷ lệ thanh khoản (LCR) như ngân hàng. Họ có thể tự do thu hẹp tín dụng dựa trên đánh giá rủi ro của riêng mình. Kết quả là một sự đứt gãy trong cơ chế truyền dẫn chính sách: 'nới lỏng định lượng' từ Fed không đến được với các doanh nghiệp nhỏ, vốn là nguồn tạo việc làm chính của nền kinh tế Mỹ. Đây là một lỗ hổng cấu trúc.
2. Lớp thứ hai: Sự 'K-phân hóa' trong nền kinh tế thực. Các chỉ số vĩ mô như GDP, việc làm vẫn tỏ ra 'mạnh mẽ'. Nhưng điều này che giấu một thực tế: các tập đoàn lớn (thuộc S&P 500) đang làm ăn tốt nhờ thị trường toàn cầu và sức mạnh định giá, trong khi các doanh nghiệp vừa và nhỏ (SMEs) - xương sống của nền kinh tế Mỹ - đang chết dần. Tỷ lệ vỡ nợ tín dụng tư nhân gia tăng là bằng chứng cho thấy các SMEs đang cạn kiệt dòng tiền. Họ đã dùng hết các khoản tiết kiệm thời COVID, các khoản vay PPP đã phải trả, và doanh thu không đủ bù đắp chi phí tăng cao. Đây là một sự 'K-phân hóa' nguy hiểm: một phần nền kinh tế phồn thịnh, phần kia đang hấp hối.
3. Lớp thứ ba: Vòng xoáy tiêu cực giữa tín dụng và tài khóa. Khi các SMEs vỡ nợ, họ sa thải nhân viên. Điều này làm tăng chi tiêu cho trợ cấp thất nghiệp và các chương trình an sinh xã hội. Đồng thời, nó làm giảm thu thuế thu nhập doanh nghiệp và cá nhân. Ngân sách liên bang vốn đã thâm hụt nặng nề lại càng thêm căng thẳng. Nếu chính phủ Mỹ buộc phải tung ra một gói cứu trợ khác (giống như PPP), nợ công sẽ tăng vọt, gây áp lực lên thị trường trái phiếu và làm tăng lãi suất dài hạn. Điều này, đến lượt nó, lại siết chặt thêm điều kiện tín dụng cho các SMEs. Một vòng xoáy tiêu cực hoàn hảo đang hình thành.
Contrarian: Góc nhìn phản trực giác - Phần 'phe bò' đã đúng?
Có một lập luận của phe lạc quan (bulls) rằng thị trường tín dụng tư nhân đã được 'kiểm tra sức chịu đựng'. Họ cho rằng các quỹ này có vốn dồi dào, có thể tái cấp vốn và giãn nợ cho các doanh nghiệp gặp khó khăn, do đó ngăn chặn một làn sóng vỡ nợ. Họ có điểm đúng ở đâu? Về mặt kỹ thuật, các quỹ tín dụng tư nhân có tính linh hoạt cao hơn ngân hàng trong việc đàm phán lại các điều khoản. Họ có thể 'kéo dài thời gian' cho các khoản vay xấu, trì hoãn sự sụp đổ. Điều này giải thích tại sao chúng ta chưa thấy một 'vụ nổ lớn' nào.

Nhưng đây chính là điểm mù của họ. 'Kéo dài thời gian' không phải là giải quyết vấn đề. Nó chỉ chuyển rủi ro từ hôm nay sang ngày mai. Khi các quỹ này từ chối ghi nhận lỗ và tiếp tục cấp vốn cho các doanh nghiệp 'zombie', họ đang tạo ra một quả bom nợ chậm nổ. Rủi ro hệ thống không biến mất, nó chỉ tích tụ lại trong một khu vực kém minh bạch hơn. Và khi quả bom đó phát nổ, nó sẽ gây ra thiệt hại lớn hơn nhiều so với một loạt các vụ vỡ nợ riêng lẻ. Các nhà đầu tư đang đánh giá thấp 'rủi ro thanh khoản' - khả năng họ không thể rút vốn khỏi các quỹ này khi mọi thứ đổ vỡ.
Takeaway: Kêu gọi trách nhiệm - Câu hỏi còn bỏ ngỏ.
Lớp vỏ bọc sáng bóng của 'tỷ lệ vỡ nợ đi ngang' đang che giấu một vết nứt kỹ thuật. Vết nứt đó nằm ở thị trường tín dụng tư nhân, nơi mà sự đứt gãy chính sách, sự K-phân hóa kinh tế và vòng xoáy tài khóa đang hội tụ. Các nhà đầu tư, các nhà hoạch định chính sách, và cả giới truyền thông, đang tập trung quá nhiều vào các chỉ số bề mặt. Câu hỏi tôi để lại cho bạn: Liệu chúng ta có đang lặp lại sai lầm của năm 2007, khi mọi người đều nhìn vào chỉ số giá nhà trung bình quốc gia mà bỏ qua sự sụp đổ của thị trường thế chấp dưới chuẩn? Sự khác biệt duy nhất là lần này, 'khoản thế chấp dưới chuẩn' đã được chuyển từ một thị trường công khai sang một thị trường tối tăm, nơi không có ai đang thực sự theo dõi. Đây là lời kêu gọi trách nhiệm: hãy nhìn vào những gì không được báo cáo, bởi đó là nơi rủi ro thực sự ẩn náu.