Tôi còn nhớ đêm đó – tháng 7/2017, tôi ngồi trong phòng trọ ở Thành Đô, đọc whitepaper của OmiseGO. Câu chuyện của họ về thanh toán phi tập trung chạm vào nỗi đau thực tế của người Việt gửi kiều hối. Tôi đã cược 0.5 BTC vào đó, và nó đã thay đổi cách tôi nhìn thị trường.
Bây giờ, một câu chuyện thanh toán khác đang đến, nhưng lần này nó không đến từ một whitepaper hay một team startup. Nó đến từ một quốc gia bị trừng phạt: Iran. Mới đây, chính phủ Iran tuyên bố sẽ thu phí qua eo biển Hormuz bằng Bitcoin. Kết quả? Lưu lượng tàu qua eo biển giảm 52% ngay trong tuần đầu tiên.

Context: Eo Hormuz – huyết mạch năng lượng thế giới
Eo biển Hormuz là nơi 20% lượng dầu thô toàn cầu đi qua mỗi ngày. Iran kiểm soát một phần eo biển này và đã nhiều lần đe dọa đóng cửa nếu bị Mỹ siết chặt trừng phạt. Sau khi Mỹ rút khỏi thỏa thuận hạt nhân và áp đặt các lệnh trừng phạt mới, Iran đối mặt với sự sụt giảm nghiêm trọng trong thương mại quốc tế. Họ cần một phương tiện thanh toán không thể bị phong tỏa bởi hệ thống SWIFT. Bitcoin, với tính chất phi tập trung và không biên giới, trở thành lựa chọn tự nhiên.
Core: Cơ chế câu chuyện – từ nhu cầu sinh tồn đến hành động cưỡng chế
Đây không phải là một sáng kiến công nghệ; nó là một hành động chính trị mang tính cưỡng chế. Iran yêu cầu các tàu chở dầu phải trả phí bằng Bitcoin nếu muốn qua eo biển. Về mặt kỹ thuật, điều này có nghĩa là: - Tăng nhu cầu sử dụng Bitcoin trong thanh toán thực tế: Không chỉ là đầu cơ, Bitcoin giờ đây được yêu cầu để vận chuyển dầu. - Tạo ra một lớp kiểm soát tập trung: Iran có thể đang sử dụng một ví tập trung để quản lý các khoản thu Bitcoin, hoặc thậm chí thông qua một sàn giao dịch địa phương. Điều này đi ngược lại tinh thần phi tập trung nhưng lại là bước đi thực dụng. - Rủi ro về khả năng truy vết: Các giao dịch Bitcoin hoàn toàn có thể bị theo dõi. Mỹ, thông qua OFAC, có thể xác định các địa chỉ nhận thanh toán và áp đặt trừng phạt thứ cấp lên bất kỳ ai giao dịch với chúng.
Từ góc nhìn của một người từng đầu tư vào DeFi dựa trên cảm nhận về 'mùa hè', tôi thấy điểm tương đồng: đây là một 'cảm nhận' về nhu cầu thanh toán thực sự, giống như năm 2020. Nhưng lần này, 'cảm nhận' đó bị bóp méo bởi súng đạn và trừng phạt. — Root: Đầu tư DeFi dựa trên cảm nhận về mùa hè.
Dữ liệu từ chuỗi khối? Không có. Đây không phải là một smart contract mới. Nhưng tôi có thể nhìn thấy một tín hiệu gián tiếp: khối lượng giao dịch Bitcoin từ các sàn giao dịch Iran (như Nobitex) có thể tăng vọt. Tuy nhiên, các sàn này thường nằm trong danh sách giám sát của Mỹ.
Contrarian: Góc nhìn phản trực giác – đây có thể là cái bẫy chứ không phải cơ hội
Hầu hết mọi người sẽ nhảy vào câu chuyện 'Bitcoin là vua thanh toán xuyên biên giới'. Nhưng tôi thấy một cạm bẫy: 1. Trừng phạt thứ cấp: Bất kỳ công ty nào (kể cả sàn giao dịch, thợ đào, hoặc nhà đầu tư) giao dịch với các địa chỉ Bitcoin của Iran đều có thể bị OFAC xử phạt. Điều này đã xảy ra với Tornado Cash: viết code cũng bị tội phạm hóa. — Root: Đầu tư DeFi dựa trên cảm nhận về mùa hè. 2. Tính trung lập của Bitcoin bị thách thức: Nếu Mỹ yêu cầu các validator hoặc pool mining từ chối giao dịch từ Iran, tính không cần cấp phép của Bitcoin sẽ bị lung lay. 3. Hiệu ứng ngược: Thay ví chấp nhận, các quốc gia khác có thể tăng cường CBDC để chống lại việc sử dụng Bitcoin trong trừng phạt.
Tôi nhớ lại bài viết của mình về EigenLayer: 'Tái định nghĩa niềm tin'. Ở đây, niềm tin vào Bitcoin đang bị thử thách bởi chính trị.
Takeaway: Câu chuyện tiếp theo ở đâu?
Đừng hỏi tôi chart Bitcoin, hãy hỏi tôi câu chuyện. Câu chuyện này sẽ kết thúc trong vài tuần, trừ khi Iran mở rộng sang thanh toán dầu. Nhưng nếu điều đó xảy ra, chúng ta sẽ đối mặt với một thế giới nơi Bitcoin trở thành công cụ địa chính trị, và mỗi giao dịch đều mang rủi ro pháp lý. Vậy câu hỏi thực sự: Bạn có sẵn sàng chấp nhận rủi ro đó không?
— Dựa trên kinh nghiệm audit của tôi về các dự án thanh toán, tôi khuyên bạn nên theo dõi OFAC và các sàn giao dịch có giấy phép. Đừng mua Bitcoin vì câu chuyện này; nó giống như một cơn mưa rào mùa hạ – ào ào rồi tạnh.
