200 triệu USD cho một SPAC AI: Làn sóng mới hay chiếc neo định giá?
Lê Hải
Trong bảy ngày qua, tôi nhận được không dưới năm tin nhắn hỏi về một cái tên: Southport Acquisition II. Một công ty không sản phẩm, không doanh thu, huy động 200 triệu USD để đi mua một công ty AI. Con số đó khiến nhiều người hào hứng. Nhưng nếu đã từng chứng kiến làn sóng ICO năm 2017, bạn sẽ thấy một kịch bản quen thuộc: những chiếc hộp rỗng được giới thiệu bằng một câu chuyện đẹp, còn cơ chế bên trong thì đầy vết nứt. Tôi bắt đầu sự nghiệp ở tuổi 24, phân tích các thị trường dự đoán phi tập trung, và học được một bài học đau đớn: giá trị không nằm ở lời hứa, mà ở cấu trúc bạn có thể kiểm chứng. Giữa hỗn loạn, ta tìm thấy giá trị thật.
Hãy nói rõ SPAC là gì. Hãy tưởng tượng một công ty chỉ có một tài khoản ngân hàng, không có sản phẩm, không có đội ngũ vận hành. Công ty ấy lên sàn chứng khoán, nhận tiền từ nhà đầu tư, rồi cam kết trong hai năm sẽ dùng toàn bộ số tiền này để mua một công ty đang hoạt động. Vào năm 2021, hơn 600 SPAC đồng loạt săn lùng mục tiêu, đẩy giá tài sản lên trời. Hệ quả: một loạt thương vụ sáp nhập với định giá khủng, rồi giá cổ phiếu lao dốc sau khi hoàn tất. Đến năm 2025, số SPAC mới chỉ còn khoảng 5% so với đỉnh điểm. Vậy mà Southport vẫn ra mắt, với tấm biển "Targeting AI" sáng rực. Điều này đáng chú ý không phải vì con số 200 triệu USD, mà vì nó đi ngược dòng. Nhưng điều quan trọng không phải là có bao nhiêu SPAC, mà là ai đang điều khiển chúng và họ được lợi gì.
Tại sao tôi quan tâm? Vì làn sóng SPAC đang lặp lại chu kỳ ICO mà tôi đã chứng kiến năm 2017. Cùng một khuôn mẫu: một công nghệ mới, một câu chuyện hấp dẫn, một cơ chế gọi vốn thiếu minh bạch, và một nhóm nhỏ nắm quyền quyết định. Năm đó, rất nhiều dự án huy động hàng triệu ETH. Chỉ một số ít tạo ra sản phẩm thực. Còn lại, họ biến mất sau những lời hứa về "giao thức phi tập trung". SPAC không phải ICO, nhưng nó chia sẻ cùng một căn bệnh: huy động vốn công khai trước khi có bất kỳ giá trị thực nào.
Trong chiếc hộp đó, sau khi trừ phí bảo lãnh, chi phí vận hành và khoản dành cho nhà đầu tư rút vốn, Southport thực sự chỉ còn khoảng 150 đến 170 triệu USD để chi tiêu. Với mức này, họ không thể chạm tới những cái tên như OpenAI, Anthropic hay xAI. Mục tiêu thực tế là những công ty AI cỡ trung bình, hoặc vài startup nhỏ đang cạn tiền. Đây là chiến lược "bắt đáy" trong thị trường AI: nhiều công ty khởi nghiệp giai đoạn B và C đang gọi vốn với định giá thấp hơn vòng trước, và không có con đường IPO truyền thống. Nếu bạn có tiền mặt vào đúng thời điểm này, bạn có thể áp đặt những điều khoản có lợi. Nhưng nó chỉ hoạt động nếu đáy tiếp tục đi xuống.
Vấn đề sâu hơn nằm ở cấu trúc lợi ích. Đội ngũ Southport chỉ bỏ ra từ 4 đến 6 triệu USD, tức khoảng 2-3% vốn, nhưng được nhận 20% cổ phần của công ty sau khi sáp nhập. Nếu thương vụ thành công và cổ phiếu tăng giá, 20% đó có thể trị giá 40-50 triệu USD. Họ có động cơ rất lớn để hoàn tất một thương vụ, bất kể thương vụ đó có tốt cho cổ đông hay không. Trong quản trị DAO, chúng tôi gọi đây là thiết kế sai lệch. Khi tôi kiểm toán một giao thức DeFi, nếu nhà phát triển giữ một hàm có thể rút tiền của người dùng, tôi lập tức đánh dấu đỏ. Ở đây, dấu đỏ nằm ngay trong bản cáo bạch, được pháp luật cho phép. Không vi phạm pháp luật, nhưng vi phạm nguyên tắc công bằng: người quản lý không chịu rủi ro tương xứng với phần thưởng họ nhận.
Thị trường đang giảm, và điều đó có nghĩa là thanh khoản trở nên đắt đỏ. Những quỹ đầu tư mạo hiểm không còn mạnh tay chi tiền với định giá cao. Nhà đầu tư bán lẻ thì co cụm. Trong bối cảnh ấy, một SPAC có tiền mặt - dù chỉ 150 triệu - trở thành một nhà tạo lập thanh khoản hiếm hoi. Nhưng nó sẽ bắt các công ty AI phải nhận những điều khoản khắc nghiệt: thời gian khóa cổ phiếu dài, chỉ tiêu hiệu suất, hoặc giảm giá mua lại. Đây là một mối quan hệ bất bình đẳng. Giống như một quỹ đầu cơ mua trái phiếu rác của một công ty đang khủng hoảng: bạn cứu được dòng tiền, nhưng đổi lại, bạn mất quyền kiểm soát.
Điều khiến tôi bận tâm là sự vắng bóng của trách nhiệm giải trình. Trong một DAO minh bạch, nếu tôi đề xuất lợi ích cho riêng mình, cộng đồng có thể kiểm tra lịch sử giao dịch, bỏ phiếu chặn, hoặc rời đi. Trong SPAC, cổ đông nhỏ lẻ gần như không có cơ chế để phản đối một thương vụ sáp nhập tồi. Họ chỉ có thể bán cổ phiếu trước khi mục tiêu được công bố, hoặc chờ đợi sau đó và chấp nhận kết quả. Sự bất cân xứng thông tin đó là mảnh đất màu mỡ cho những kẻ lạm dụng. Năm 2022, sự sụp đổ của FTX đã dạy tôi một bài học tương tự: một cấu trúc thiếu minh bạch luôn tìm cách bảo vệ kẻ mạnh, bất kể câu chuyện phía sau có đẹp đến đâu.
Tác động của Southport với nền kinh tế AI, nếu nhìn thẳng, không lớn như người ta tưởng. 150 triệu USD chỉ đủ vận hành một phòng thí nghiệm AI vừa trong 6 đến 12 tháng. Nhưng giá trị tín hiệu thì khác. Mỗi thương vụ SPAC hoàn tất đều tạo ra một mức giá tham chiếu công khai cho một loại công ty AI. Các quỹ đầu tư sẽ dùng mức giá đó để so sánh với những công ty tương tự. Nếu Southport mua một công ty AI tầm trung với mức giá thấp, nó sẽ kéo chuẩn định giá của cả phân khúc xuống. Đây giống như một chiếc neo định giá, và không ai kiểm soát được chiếc neo đó trừ đội ngũ quản lý. Nếu họ sai, một mô hình tài chính cồng kềnh lại đổ thêm dầu vào ngọn lửa hoài nghi của nhà đầu tư. Điều đó khiến tôi nhớ đến một câu nói trong giới đầu tư: khi bạn không biết ai là người ngốc nghếch trong phòng, thì người đó chính là bạn.
Có một cách nhìn ngược lại mà tôi muốn anh chị cân nhắc. Hầu hết truyền thông sẽ gọi Southport là "cơ hội", "sự mở rộng của AI". Tôi nghĩ điều ngược lại: sự xuất hiện của một SPAC AI trong thị trường gấu là dấu hiệu của sự tuyệt vọng, không phải của sức mạnh. Những công ty AI tốt sẽ không chọn SPAC nếu họ có thể IPO bình thường. Họ chọn SPAC vì không còn lối thoát nào khác. Và bởi vì chỉ những công ty không thể IPO mới tìm đến SPAC, chất lượng trung bình của các thương vụ sẽ thấp đi. SPAC không tạo ra giá trị, nó chỉ hút thanh khoản từ những người tin vào câu chuyện "AI" và trao nó cho đội ngũ quản lý. Làn sóng không bao giờ chết, nó chỉ chuyển hướng. Nhưng có những làn sóng đưa thuyền ra khơi, và có những làn sóng đưa thuyền vào đá ngầm.
Có một thuật ngữ trong giới tiền mã hoá cho hiện tượng này: exit liquidity. Khi những người nắm token sớm cần thoát hàng, họ tìm đến một thị trường có thanh khoản, nơi những nhà đầu tư nhỏ lẻ sẵn sàng mua nhưng không hiểu rủi ro. SPAC AI, nếu được thực hiện một cách vội vã, chính là exit liquidity cho các cổ đông ban đầu của những công ty AI không thể IPO. Họ sẽ bán cổ phần cho công chúng thông qua một cấu trúc phức tạp, và đội ngũ quản lý của Southport sẽ đứng giữa hai bên để hưởng chênh lệch. Câu chuyện có vẻ hợp lý, nhưng vấn đề nằm ở chỗ: hai bên nắm rõ thông tin, một bên thì không.
Tôi không phản đối công nghệ AI. Tôi đang thiết kế các giao thức quản trị cho mạng AI phi tập trung, và tin rằng AI sẽ thay đổi nhiều ngành. Nhưng một cấu trúc tài chính thiếu trách nhiệm giải trình sẽ bóp méo câu chuyện công nghệ. Hãy nhớ rằng, trong thị trường DeFi, những giao thức có rủi ro kiểm toán thấp thường sống sót qua các chu kỳ khắc nghiệt, trong khi những giao thức hứa hẹn lợi nhuận cao nhưng thiếu minh bạch gần như biến mất. SPAC không phải là một giao thức phi tập trung, và cũng chẳng cần phải như vậy. Nhưng nó cần trả lời câu hỏi: ai chịu rủi ro, ai được lợi, và tại sao nhà đầu tư nhỏ lẻ lại nên tham gia?
Khi tôi mất 12 ETH trong sự sụp đổ của FTX, thứ đau nhất không phải là con số. Đó là cảm giác bị phản bội niềm tin. Giữa hỗn loạn, ta tìm thấy giá trị thật. Và giá trị thật trong câu chuyện Southport nằm ở những thứ có thể kiểm chứng: hồ sơ SEC, lịch sử đội ngũ, điều khoản sáp nhập, và quan trọng nhất là chất lượng của công ty mục tiêu khi họ công bố. Đừng để hai chữ "AI" làm mờ mắt. Hãy nhìn vào cấu trúc. Bởi vì cấu trúc sẽ quyết định ai là người chiến thắng, và ai chỉ đứng xem.
Trong một thị trường giảm, đừng hỏi liệu một tài sản có thể tăng giá trở lại hay không. Hãy hỏi: nếu mọi thứ tệ đi, ai là người gánh chịu hậu quả đầu tiên? Với Southport, câu trả lời là nhà đầu tư bán lẻ. Với một DAO, câu trả lời là toàn bộ cộng đồng - nhưng họ có quyền bỏ phiếu và rút lui. Cùng nhau, chúng ta mạnh hơn đổ vỡ - nhưng chỉ khi mỗi người đều hiểu mình đang đặt cược vào đâu.
Câu hỏi cuối cùng tôi muốn gửi đến anh chị: Nếu một công ty không có sản phẩm nhưng huy động được 200 triệu USD nhờ hai chữ "AI", thì tại sao một cộng đồng DAO minh bạch với sản phẩm thực lại phải vật lộn để gọi vốn? Phải chăng thị trường đang thưởng cho câu chuyện nhiều hơn là thực chất? Làn sóng không bao giờ chết, nó chỉ chuyển hướng. Tôi hy vọng làn sóng tiếp theo sẽ đưa chúng ta đến nơi giá trị thật được nhìn thấy, và niềm tin được xây bằng bằng chứng, không phải bằng lời hứa.