Terafab: 119 tỷ USD và câu chuyện '100 tỷ chip/năm' — thứ PR đắt giá nhất của SpaceX, Tesla và Intel
Phan Tâm
119 tỷ USD. Ba cái tên: SpaceX, Tesla, Intel. Một nhà máy chip ở Texas, ra mắt tháng 8/2026. Mạng xã hội của tôi vỡ ra. Ai cũng gọi đây là khoảnh khắc thay đổi cuộc chơi. Nhưng tôi? Tôi dán mắt vào một dòng chữ nhỏ ở cuối thông cáo: 'công suất thiết kế hơn 1 terawatt AI mỗi năm, tương đương 100–200 tỷ chip'. Giữa một mùa bull, các quỹ đầu tư dễ nuốt trôi bất kỳ con số nào. Đây là bài kiểm tra.
Đó là con số đầu tiên khiến tôi bật cười. 100 tỷ con chip. Và 'terawatt' — đơn vị này xuất hiện trong tài liệu đầu tư như một chiêu trò in đậm để gây ấn tượng. Sau 9 năm săn tin, tôi học được rằng: cứ có ai trộn lẫn 'năng lực tính toán' với 'sản lượng sản xuất' là bạn đang cầm một bản PR, không phải kế hoạch kinh doanh.
Trước khi nói sâu hơn, hãy đặt bối cảnh. Terafab là liên doanh có tên JETI, đặt tại Grimes County, Texas, cạnh hồ Gibbons Creek. Diện tích 100 triệu feet vuông. Giai đoạn đầu huy động 16,8 tỷ USD, kèm điều khoản khoá 10 triệu USD không hoàn lại. Tổng vốn tiềm năng lên tới 119 tỷ — con số tương đương ba đến năm năm capex cộng lại của TSMC, Samsung và Intel. Đó là lý do nhiều người gọi nó là 'cú đổi bài lịch sử'.
Về mặt quy trình, mọi con mắt đổ dồn vào Intel 18A. Đây là nút GAA 1.8nm đầu tiên của Intel, dùng RibbonFET và litho EUV. Nghe tiên tiến. Nhưng nhìn đồng hồ: TSMC và Samsung đã chạy 2nm GAA từ giữa 2025. Đến khi Terafab có lô chip đầu tiên — ước tính trễ nhất 2028 nếu thuận lợi — sẽ là độ trễ 2–3 năm so với mặt bằng cạnh tranh. Độ trễ đó nằm ở nhà máy: chuyển từ 'công bố' sang 'move-in' thiết bị EUV cần 12–18 tháng. Riêng việc chuyển thiết kế AI5 của Tesla sang Intel 18A đã ngốn 6–12 tháng tối ưu IP. Chưa kể đến việc ổn định năng suất.
Giờ đi vào trọng tâm kỹ thuật — điều như mọi bài báo khác bỏ qua.
Điểm một: công suất '100–200 tỷ chip/năm' bất khả thi. Tôi mở Terminal, viết nhanh một script bằng Python. Giả sử con chip AI của họ chỉ nhỏ bằng 10mm² — một viên chip bé xíu cỡ hạt gạo. Một tấm wafer 12 inch chứa khoảng 5.000 con như vậy sau khi cắt bỏ mép. Muốn đạt 100 tỷ chip, bạn cần 20 triệu tấm wafer mỗi năm — tức 1,7 triệu tấm mỗi tháng. So với công suất gộp toàn ngành bán dẫn hiện nay, con số đó là mơ giữa ban ngày. Một nhà máy duy nhất, dù rộng 100 triệu feet vuông, cũng không đạt đến nổi một phần mười của cái mốc PR này. Nên tôi xếp con số 'terawatt' vào cùng ngăn với 'Decentralized Sequencing' của Layer 2: đẹp trên slide, vô nghĩa ngoài đời.
Điểm hai: 16,8 tỷ USD không đủ cho một fab tiên tiến. TSMC Arizona nhiều khả năng cần hơn 65 tỷ cho một nhà máy 2nm. Intel 18A cần hệ thống EUV cực mắc tiền. Điều đó dẫn tôi đến một phán đoán — có thể coi là góc khuất nhiều người chưa thấy: giai đoạn đầu của Terafab không ưu tiên chế tạo wafer, mà ưu tiên đóng gói và kiểm thử. Vì sao? Vì không phải litho, mà là CoWoS — công nghệ đóng gói tiên tiến của TSMC — mới là nút thắt cổ chai của toàn bộ ngành AI ba năm qua. SpaceX và Tesla không thể 'đặt lịch' suất CoWoS nhanh như họ cần. Thế nên, họ tự xây. Đây là ví dụ kinh điển của tích hợp dọc: không nhằm cạnh tranh từng tháng, mà nhằm kiểm soát đầu vào. Từ kinh nghiệm theo dõi on-chain của tôi, khi một tổ chức đã quyết tự chủ cơ sở hạ tầng, họ sẵn sàng trả phí đắt để thoát khỏi bên trung gian.
Thêm một tín hiệu kỹ thuật ít ai để ý: họ chọn Gibbons Creek. Một nhà máy chip 100 triệu feet vuông cần tới hàng chục triệu gallon nước siêu tinh khiết mỗi ngày. Nước đó dùng để rửa wafer. Vậy nên rõ là khâu chế tạo — không chỉ đóng gói — đã nằm trong quy hoạch. Chỉ có điều thứ tự thực thi mới là thứ tôi đang đoán. Tôi đặt cược nó bắt đầu từ packaging trước.
Điểm ba: bài toán khấu hao. Giả sử toàn bộ 119 tỷ USD được giải ngân trong 10 năm. Với khấu hao thiết bị 5 năm, con số này có thể tạo ra gánh nặng khấu hao trên 100 tỷ USD mỗi năm — lớn hơn doanh thu hiện tại của toàn bộ hạ tầng mà SpaceX và Tesla đang dùng. Muốn hoà vốn, nhà máy phải chạy công suất 70–80% với hợp đồng nội bộ khổng lồ, trong khi AI5 của Tesla vẫn đang sản xuất ở Samsung và TSMC. Nghĩa là, trước khi Terafab có thể 'tự dùng', nó phải cạnh tranh với chính nhà cung cấp hiện tại của bên mẹ. Đây là rủi ro kinh điển của chiến lược tích hợp dọc — Tesla đã từng trả giá vì kế hoạch quá tham vọng ở dây chuyền sản xuất pin 4680. Còn đây, rủi ro này nhân lên gấp mười.
Điểm bốn: năng suất (yield). Trong báo cáo không hề nhắc đến yield. Nhưng đây là thứ quyết định số phận. Một fab 18A mới tinh có yield thực tế — theo các ước tính ngành — chỉ đạt 50–70% trong 18 tháng đầu. TSMC N3 đã đạt 80–90% sau hai năm. Chênh lệch 20 điểm phần trăm yield trong một nhà máy có chi phí khấu hao khổng lồ là khác biệt giữa lời và lỗ. Vì vậy, nếu không có Intel thực chất điều hành, Terafab chẳng khác gì một đứa trẻ mới học đi mua một chiếc Ferrari. Intel là đối tác duy nhất có khả năng vận hành quy trình 18A. Nhưng Intel đang cần tiền và cần câu chuyện — họ sẽ đổ góp toàn bộ kinh nghiệm của họ vào một liên doanh chưa có thị trường bên ngoài? Tôi đặt dấu hỏi lớn.
Điểm năm: bài toán thiết bị. Có phải họ chỉ cần mua EUV là xong? Không. ASML chỉ sản xuất vài chục máy EUV một năm. Ai cũng muốn mua. Danh sách chờ đã kín chỗ cho TSMC, Samsung, Intel giữ chỗ. Thậm chí với Intel là đối tác trong liên doanh, máy EUV vẫn phải xếp hàng theo hợp đồng thương mại. Chưa kể đến vấn đề: Terafab có phải là công ty Mỹ để được ưu tiên trong chương trình CHIPS? Đúng, nhưng CHIPS Act chỉ rót khoảng 53 tỷ trong suốt chương trình — chưa tới nửa năm capex của riêng dự án này. Sự phụ thuộc vào ASML và các nhà cung cấp vật liệu Nhật Bản như JSR, Shin-Etsu vẫn khiến xương sống của 'cú đổi bài' mong manh hơn vẻ ngoài.
Nơi tôi đi ngược số đông: mọi người đang gọi đây là 'cú tấn công vào TSMC'. Tôi không tin. Terafab không thể — và không cần — đánh bại TSMC. TSMC có 60% thị phần foundry, hàng chục kỹ sư hàng đầu, và hệ sinh thái đã xây ba chục năm. Thứ SpaceX và Tesla thực sự muốn là sự tự do. Họ không thể sống với việc phải xếp hàng chờ CoWoS của Đài Loan. Họ không thể dựa vào Nvidia cho mọi nhu cầu tính toán. Nhà máy này là để thoát khỏi một nút cổ chai duy nhất, không phải để thống trị tất cả.
Nvidia mới là người mất nhiều nhất nếu Terafab thành công, dù thời điểm này chưa ai thấy. Tesla và SpaceX là khách hàng AI quy mô lớn với nhu cầu suy luận đặc thù: robot, xe tự lái, mạng vệ tinh — những thứ đòi chip hiệu quả năng lượng cao. Khi họ có xưởng riêng, Nvidia không chỉ mất doanh số GPU mà còn mất cơ hội đặt giá với một khách hàng từng phụ thuộc tuyệt đối. Và với năng lực thiết kế chip của Tesla đã được chứng minh qua AI4, AI5, bước nhảy sang tự sản xuất không còn là khoảng cách xa tận chân trời.
Thêm nữa, nhìn kỹ nút thắt của Intel: Intel Foundry đang chảy máu, mất lòng tin sau hàng loạt trục trặc quy trình. Họ cần một 'khách hàng neo' để chứng minh 18A có thể chạy. Terafab trả cho Intel một vai trò mà không phải trả tiền mặt ngay: đó là lý do thỏa thuận JETI ra đời. Cả hai bên đều mượn nhau làm bàn đạp để huy động vốn. Hãy gọi nó là 'liên minh của những kẻ cần một câu chuyện'.
Nói thẳng ý đồ của tôi về mô hình: nếu nhà máy chỉ phục vụ mỗi Tesla và SpaceX, thì 100 triệu feet vuông là thừa mứa. Nhưng nếu nó sẵn sàng nhận đơn hàng từ các công ty Mỹ khác — từ quốc phòng tới cloud AI — thì cái gọi là 'địa chủ tính toán' bắt đầu thành hình. Đó chính là thứ tạo ra giá trị định giá, và cũng là thứ tạo ra thêm áp lực lên dòng tiền. Đọc giữa các dòng, tôi gọi đây là một cú đánh lưỡng dụng.
Câu hỏi rút cuộc không phải là 'Terafab có thay đổi cuộc chơi không?' Mà là ba tín hiệu rất cụ thể tôi sẽ săn tin trong 12 tháng tới: Một — AI5 của Tesla có rời Samsung/TSMC để chuyển sang Intel 18A không? Hai — đơn đặt hàng ASML EUV cho Terafab có xuất hiện trong backlog không? Ba — ai sẽ ký hợp đồng mua sản lượng ảo của nhà máy nếu Optimus không bán đủ giá?
Tôi không nói rằng dự án này là lừa đảo. Nhưng tôi nói rằng con số '119 tỷ USD, 100–200 tỷ chip/năm' là một tuyên bố chính trị, không phải kế hoạch sản xuất. Và trong một thị trường đang phấn khích tột độ, đó chính là chỗ mà các nhà đầu tư cần dừng lại. Tôi sẽ theo dõi đồ thị AI5, chứ không theo dõi slide của Terafab.