Sáng 9/8, một đội an ninh tình nguyện đã dùng các mô hình AI tiên tiến quét khoảng 150 kho mã nguồn liên quan đến các dự án Bitcoin core. Kết quả: hơn chục lỗ hổng nghiêm trọng trong ví, thư viện mã hóa và các dự án hạ tầng. Họ dùng Kimi K3, GPT Sol của OpenAI, Claude Fable và Opus của Anthropic, cùng GLM 5.2 của Z.ai để xác định điểm yếu và tạo tài liệu hỗ trợ. Thành viên đội cho biết trung bình một người có thể phát hiện một lỗ hổng nghiêm trọng mỗi giờ, và trong 12 giờ qua họ đã gửi báo cáo đến nhiều dự án, dù chưa tiết lộ tên cụ thể.
Con số 150 kho mã khiến tôi nhớ lại những ngày đầu làm phân tích dữ liệu cho một quỹ đầu tư tại Hong Kong. Hồi đó, điều tôi sợ nhất không phải là biến động giá, mà là vài dòng mã bị viết ẩu trong hợp đồng của một giao thức mới nổi. Một lỗi nhỏ cũng có thể làm bay toàn bộ thanh khoản. Đội ngũ an ninh hôm nay quét 150 kho chỉ trong vài ngày, trong khi trước đây một nhóm audit chuyên nghiệp phải mất nhiều tháng để rà soát một phần nhỏ. Tốc độ này là một bước nhảy, nhưng cũng mở ra câu hỏi: khi mọi người đều có thể quét nhanh, liệu chúng ta có đang chạy theo số lượng mà bỏ qua chiều sâu?
Vài năm trước, tôi đã chứng kiến một nhóm bảo mật dành ba tuần để truy tìm một lỗ hổng trong hợp đồng thông minh. Họ ngồi trong phòng họp tối, mổ xẻ từng biến số, từng luồng dữ liệu. Cuối cùng, lỗi nằm ở việc kiểm soát quyền truy cập quá lỏng lẻo. Cảnh tượng đó nhắc tôi về những ngày DeFi summer, khi ai cũng lao vào farm với hy vọng kiếm được lợi nhuận khổng lồ, nhưng ít người dừng lại để kiểm tra xem nền móng có vững vàng hay không. Bây giờ, AI làm thay công việc đọc mã tẻ nhạt, giải phóng con người khỏi vòng lặp bất tận. Nhưng mã nguồn không chỉ là các dòng lệnh. Đằng sau mỗi hàm là bối cảnh kinh tế, là ý định của nhà phát triển, là những thỏa hiệp giữa bảo mật và trải nghiệm người dùng.
Đi sâu vào kỹ thuật, các mô hình AI như GPT Sol hay Claude Fable hoạt động tốt với những lỗi có mẫu phổ biến: reentrancy attack, race condition, hoặc các vấn đề về quản lý khóa. Chúng phân tích tĩnh hàng nghìn dòng mã, tìm ra những điểm bất thường về luồng dữ liệu mà mắt người dễ bỏ sót khi mệt mỏi sau nhiều giờ làm việc. Nhưng tốc độ không đồng nghĩa với độ chính xác. Tôi từng thấy các công cụ AI tạo ra hàng loạt cảnh báo sai, khiến kỹ sư phải dành thời gian xác minh, thậm chí còn mệt hơn việc tự đọc. Giống như một pool thanh khoản quảng cáo apy hấp dẫn, những con số trên bảng điều khiển đẹp đẽ có thể che giấu rủi ro thực sự bên dưới. Kết quả quét AI cần được xem như gợi ý, không phải chân lý.
Các sự cố Coldcard và Boltz gần đây cho thấy AI đang được cả hai phía sử dụng. Nhà nghiên cứu bảo mật dùng AI để tìm lỗi trước khi chúng bị khai thác, nhưng tin tặc cũng dùng AI để phát hiện điểm yếu nhanh hơn. Đây giống như một cuộc chạy đua vũ trang không có đích đến. Trong lúc cả hai bên đều tăng tốc, các dự án nhỏ hoặc các repo ít được chú ý trở thành miếng mồi dễ bị tấn công. Điều đáng lo là các đội tình nguyện như nhóm này thường không có quyền lực buộc dự án phải vá lỗi ngay lập tức. Họ gửi báo cáo, dự án im lặng, và lỗ hổng vẫn ở đó chờ người khai thác. Tôi đã thấy nhiều trường hợp báo cáo lỗ hổng bị bỏ qua chỉ vì thiếu người phụ trách, hoặc vì đội ngũ phát triển đang chạy theo lộ trình sản phẩm thay vì ưu tiên bảo mật.
Nhìn từ góc độ phản trực giác, việc AI giúp phát hiện lỗ hổng nhanh hơn có thể khiến chúng ta mất cảnh giác. Khi một báo cáo từ AI cho thấy 'dường như sạch sẽ', các đội ngũ có thể chủ quan và giảm bớt kiểm tra thủ công. Nhưng phần mềm không tĩnh lại. Các giao thức liên tục cập nhật, thêm tính năng mới, tương tác với nhau theo cách chưa ai lường trước. AI được huấn luyện trên dữ liệu cũ, trong khi môi trường blockchain thay đổi từng ngày. Các mô hình mạnh nhất cũng có điểm mù với logic phức tạp liên quan đến kinh tế học, quản trị hoặc trò chơi nhiều bên. Tôi đã từng phân tích một giao thức DeFi nơi lỗ hổng không nằm trong mã, mà nằm trong khuyến khích kinh tế khiến người dùng có thể rút thanh khoản của nhau. Loại lỗi này gần như vô hình với các công cụ quét mã tĩnh.
Vậy điều gì thực sự thay đổi? Chi phí quét và tìm lỗi giảm mạnh, nghĩa là các dự án nhỏ không còn phải phụ thuộc vào các công ty bảo mật đắt đỏ. Một nhóm tình nguyện với AI có thể làm được những gì mà vài năm trước là đặc quyền của những quỹ đầu tư lớn. Đó là tin tốt. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là tin tặc cá nhân có thể sở hữu năng lực tương tự. Sự cân bằng quyền lực không còn thuộc về những tổ chức có ngân sách khổng lồ. Nó thuộc về những người hiểu cách sử dụng công cụ.
Thay vì xem AI như một vị cứu tinh hay một mối đe dọa, tôi tin hệ sinh thái cần xây dựng các quy trình xác minh lẫn nhau. Báo cáo từ AI cần được con người kiểm chứng, và kết quả cần được công bố một cách có trách nhiệm. Đội ngũ tình nguyện này vẫn giấu tên các dự án bị ảnh hưởng, và điều đó là khôn ngoan. Nhưng câu hỏi lớn hơn là: chúng ta có sẵn sàng thừa nhận rằng bảo mật blockchain không phải là điểm kết thúc, mà là một quá trình liên tục, nơi AI chỉ là một phần của bức tranh?
Khi chi phí tấn công giảm xuống, các cộng đồng bảo mật phải trở nên nhanh nhạy hơn. Tôi mong sẽ có nhiều đội nhóm như thế này hơn, không chỉ để tìm lỗi, mà còn để chia sẻ kiến thức và giúp các nhà phát triển hiểu vì sao mã của họ mỏng manh. Bởi cuối cùng, công nghệ không ngừng thay đổi cán cân quyền lực, nhưng con người vẫn là người quyết định dùng nó để xây hay phá.

