Tại sao không? Khi một nghị sĩ Iran bị tố cáo nổ súng vào người biểu tình, giới đầu tư crypto lại bắt đầu nhìn về một câu hỏi khác: Liệu Bitcoin có trở thành 'nơi trú ẩn' cuối cùng khi chính phủ dùng đạn để giải quyết bất ổn?
Đây không phải một bài bình luận chính trị. Tôi là một nhà nghiên cứu thanh toán xuyên biên giới, và điều tôi thấy rõ nhất là dòng chảy vốn. Khi quốc gia bắt đầu nội chiến lạnh, dòng tiền thông minh sẽ tìm đường tắt. Và con đường tắt đó, thường là qua blockchain.
Hãy nhìn vào bối cảnh. Iran đã trải qua nhiều làn sóng biểu tình kể từ cái chết của Mahsa Amini. Nay, một nghị sĩ bị cáo buộc trực tiếp cầm súng – điều này vượt xa 'đàn áp'. Đây là tín hiệu cho thấy bộ máy an ninh đã bị chính trị hóa đến mức không còn kiểm soát nổi. Trong bối cảnh như vậy, người dân Iran – những người đã quen với lạm phát 50% và lệnh trừng phạt – sẽ làm gì với tiền của họ?
Lịch sử cho thấy: khi tiền tệ quốc gia mất giá, crypto tăng. Năm 2018, sau khi Mỹ tái áp đặt trừng phạt, lượng giao dịch Bitcoin ở Iran tăng vọt. Các sàn giao dịch ngang hàng (P2P) như LocalBitcoins ghi nhận khối lượng kỷ lục. Người Iran dùng USDT để chuyển tiền ra ngoài, né tránh hệ thống SWIFT bị cắt đứt.
Nhưng lần này có gì khác? Sự kiện 'nghị sĩ nổ súng' không chỉ là một vụ đàn áp – nó cho thấy sự tan rã của niềm tin vào chính thể. Tại sao không? Bởi vì khi người đại diện của nhân dân trở thành kẻ bắn súng, không ai còn tin vào đồng Rial nữa. Họ sẽ đổ xô vào bất cứ thứ gì không thể bị tịch thu hay kiểm soát bởi chính quyền địa phương. Đó là lý do vì sao khối lượng giao dịch Bitcoin trên các sàn P2P Iran đã tăng 30% chỉ trong tuần qua – dữ liệu từ CoinDance cho thấy điều đó.
Tuy nhiên, có một góc nhìn phản trực giác. Nhiều người cho rằng bất ổn sẽ đẩy giá crypto lên. Nhưng tôi không chắc. Hãy nhìn vào bản đồ thanh khoản toàn cầu. Khi một quốc gia như Iran trở nên hỗn loạn, dòng vốn quốc tế sẽ tránh xa khu vực Trung Đông. Các quỹ đầu tư mạo hiểm sẽ rút vốn khỏi các dự án blockchain có liên quan đến Iran. Điều này có thể tạo áp lực giảm giá ngắn hạn lên Bitcoin, vì thị trường vẫn coi crypto là tài sản rủi ro.
Nhưng tôi thấy một điểm mù thú vị hơn: động thái của chính phủ Iran. Họ sẽ phản ứng thế nào trước dòng vốn chảy máu? Tại sao không? Tại sao họ không thể cấm hoàn toàn crypto để ngăn dòng vốn ra? Nhưng họ đã thử. Năm 2021, Iran cấm khai thác Bitcoin để giảm tiêu thụ điện. Kết quả là các thợ đào di dời sang các nước láng giềng, và dòng vốn vẫn chảy ra ngoài qua các kênh ngầm. Lần này, nếu họ mạnh tay hơn, người dân sẽ chuyển sang các privacy coin như Monero – thứ mà chính phủ khó kiểm soát hơn.
Câu chuyện của tôi ở Buenos Aires cho tôi một góc nhìn khác. Argentina cũng có lạm phát cao, nhưng họ không có lệnh trừng phạt quốc tế. Người Argentina dùng USDT để mua hàng online. Nhưng ở Iran, mọi thứ phức tạp hơn: các sàn giao dịch tập trung bị chặn, người dùng phải dùng Telegram bot để giao dịch. Đây là một hệ sinh thái ngầm, nơi mà niềm tin được thay thế bằng mã hóa.
Vậy điều gì sẽ xảy ra với giá crypto? Tôi không dám dự đoán con số cụ thể. Nhưng tôi chắc chắn một điều: sự kiện này sẽ làm tăng nhu cầu về các giải pháp thanh toán phi tập trung. Các giao thức như Lightning Network hay Stellar có thể chứng kiến sự gia tăng sử dụng từ khu vực Trung Đông. Đây là cơ hội cho những ai xây dựng hạ tầng thanh toán xuyên biên giới không cần tin tưởng.
Kết luận của tôi không phải là một lời khuyên mua bán. Đó là một câu hỏi: Khi nghị sĩ nổ súng, liệu blockchain có ghi lại được sự thật hay chỉ đơn thuần là một công cụ để chuyển tiền? Tôi nghĩ cả hai. Và đó chính là vẻ đẹp của crypto – nó không quan tâm bạn là ai, chỉ quan tâm bạn có private key hay không.


